Tình yêu không có tuổi

By Nguyễn Khánh Chân

Anh đã già - mà tình yêu không có tuổi

Nên vẫn hay buồn và  nghĩ vu vơ

Hồn quay quắt trong lũng sầu nhân thế

Rồi  mơ màng ghép nỗi nhớ thành thơ .

 

Anh đã già – mà tình yêu không có tuổi

Nên vẫn thèm và khao khát vu vơ

Ngồi  bên  em – anh  chợt thành con nít

Đem giận hờn  nhung nhớ chép thành thơ

 

 

Ai cũng biết – tình yêu không có tuổi

Khoảng cách nào  ngăn lối ý con tim

Trong  cái duyên tự cái nợ nó tìm

Khi chừng mực nào – yêu không có tội

 

Em thường nói  giá như em sinh sớm

Nhất định là  anh sẽ của riêng em

Và bên anh – em ngày tháng êm đềm

Không  ray rức sao gặp anh quá muộn

 

Này -  em biết không – tình yêu không có tuổi

Vì yêu là  sản phẩm của con tim

Lệ thuộc chi  vóc dáng hình hài

Vì sự thật : xác thân là cát bụi .

 

More...

Khúc Lục Huyền

By Nguyễn Khánh Chân

Khúc Lục huyền

Réo rắc trên sông tiếng Lục huyền

Đàn ai  xao động mảnh hồn riêng

Canh khuya trau chuốt  màu đêm hạ

Nỗi nhớ  trang hoàng  sắc nụ quyên

Ánh nguyệt  như khơi vùng kỉ niệm

Dòng  đời  lối  rẻ  khối tình duyên

 Bèo mây  tan tác theo con nước

Tiếng sóng chông chênh vỗ mạn thuyền .

 

    Thơ Họa từ bài " Đêm khuya nghe tiếng Độc huyền " của Quốc khánh .

 

 

More...

Tranh đời

By Nguyễn Khánh Chân

Tranh đời

 

Kiếp người hỏi đóng bao nhiêu vai

Khôn dại cuồng ngông diễn thật tài

Từ lúc sơ sinh khi tạ thế

Kịch đời sân khấu diễn viên hay

 

Anh diễn viên tôi cũng diễn viên

Dòng đời sàn sải mới nên duyên

Buồn vui giận ghét yêu thương hận

Kich bản phân vai phải luỵ phiền

 

 

Trót nhập vai rồi  nên phải diễn

Chẳng qua trường lớp chẳng rèn tôi

Chẳng biết dở hay nhưng rất thật

Sân si lục dục hoạ tranh đời

 

Dòng đời là cả một trò chơi

Thua thắng  cũng là giọt lệ rơi

Mông mênh cõi thế gian hư mộng

Cát bụi cũng về cát bụi thôi .

 

 

 

Bước hạ

Em có nghe không từng bước hạ
Hanh vàng trong gió nắng lao xao
Chông chênh sắc nhớ màu hoa dại
Da diết lời xưa phiến lá sầu
Ánh nguyệt đêm chia miền dấu ái
Dòng đời thu vọng tiếng mưa ngâu
Hồn ai thấp thoáng chiều hiu quạnh
Sợi khói nhang ôm cỏ úa mầu


More...

Hắn

By Nguyễn Khánh Chân

Hắn ngước mắt nhìn căn nhà xiêu vẹo mà lắc đầu ngao ngán thầm ước ao có tiền để xây căn nhà mới .. nhưng rồi cũng chỉ là mơ ước mà thôi . Tuy vậy trong căn nhà ọp ẹp đó Hắn cùng mẹ và cô em gái vẫn có những tháng ngày hạnh phúc bên nhau tuy những bữa cơm có đạm bạc nhưng vẫn ấm áp qua những ánh mắt và rộn rã nụ cười .

Hai công đất hoa màu và cái nghề làm thuê của hắn cũng đủ nuôi ba miệng ăn không đến nỗi nào thiếu thốn ở nhà có cô em gái chăm sóc mấy công hoa màu nuôi được bầy gà mới nở .

Buổi sáng khi hắn khóac vội cái áo lính cũ mèm đi làm thì cô em gái cũng bưng thúng khoai ra chợ .. Mẹ hắn chưa đầy 70 nhưng cuộc sống khắc khổ vì lo toan nên già xọm như ngoài 80 còn khỏe mạnh hằng ngày Bà ở nhà làm mấy việc linh tinh .. Xem ra thì nhà hắn cũng tạm ổn qua ngày hắn lại là đứa con trai có hiếu với Mẹ không như những đứa trạc tuổi hắn thôi thì đủ chuyện cafe thuốc lá rượu chè ...Hắn siêng năng cần mẫn hiền lành như cục bột nên mọi người trong cái xóm vắng này cả thảy ai cũng thương .

Giá như không có một ngày một cái ngày định mệnh đã thay đổi cuộc đời hắn .

Sau lần choáng ngợp vì cái sự giàu sang của anh bạn nhà quê xưa sau vài năm bỏ quê lên phố tìm tương lai giờ trở về như một sự đổi đời thật sự .

Với bộ quần áo đắt tiền xe gắn máy tay ga đời mới và nhất là khuôn mặt rạng rỡ của một người hạnh phúc tất cả thứ đó đã làm thay đổi hoàn toàn tư duy của hắn .

Thế là hắn quyết định rời bỏ cái làng quê nghèo nàn này để lên thành phố tìm tương lai với ước mơ vĩ đại là có thật nhiều tiền để lo cho Mẹ và em gái có cuộc sống tốt hơn .. nhất định là sẽ xây lại ngôi nhà thật khang trang cho Mẹ .

Và hắn đã làm thật ... cuộc sống ở thành phố đã lôi cuốn hắn quay cuồng vào nhịp độ hối hả .. Rồi thời gian cứ thế trôi qua hắn chẳng còn thì giờ để về thăm cái làng quê có bà Mẹ già và cô em gái mõi mắt chờ trông quả thật hắn chẳng có thời gian nào nữa bây giờ thì hắn có tiền một cô vợ đứa con gái kháu khỉnh và nhất là hắn chẳng quên cái ước mơ xây một ngôi nhà thật khang trang cho Mẹ và em gái .

Nhiều lần em gái hắn nhắn tin cho hắn với nhiều lý do: về làm giỗ cho ba Mẹ bệnh ... nhưng lần nào hắn cũng khất đi : “ Nhất định là anh sẽ về xây lại ngôi nhà mình thật đẹp sẽ lo cho Mẹ và em hãy cầm ít tiền này lo cho Mẹ hộ anh nhé khi nào anh có đủ tiền xây nhà anh sẽ về ...“

Chiều hôm nay vẫn như mọi buổi chiều .. sau trận nhậu bí tỉ với các chiến hữu với lý do mới nhận được tiền thưởng cuối năm .. Hắn là đà dắt chiếc gắn máy vừa mua lại ở salon xe cũ vào nhà … cái hình ảnh đầu tiên là một lá thư nằm giữa bàn kê ngay ngưỡng cửa ra vào chiều nay vợ con hắn cũng đi liên hoan với bạn bè chưa về Hắn làu bàu thầm nghĩ “ lại thư từ của ai đây ??” Hắn chưa vội xem tắm rửa cái đã cho thoải mái sau một ngày làm việc mệt nhọc nhất là sau trận bia bọt với chiến hữu . Những giọt nước mát đã làm cho hắn cảm thấy thật thoải mái và tan biến phần nào cái men bia đang ngư trị trong bụng hắn khoan thai bước ra phòng khách hắn chợt nhớ đến lá thư trên bàn ; chậm rãi hắn cầm lên xem ..

Mấy chữ “Gởi Anh Hai Người gởi : Bé ba “ đập vào mắt hắn hắn hơi lo lắng

Vội xé phong thư ra ... vỏn vẹn có mấy chữ : “Anh hai về gấp . Mẹ bệnh rất nặng em sợ lắm …..”
Hắn ngồi phịch xuống ghế đầu óc hơi chao đảo ....

Trời vừa tờ mờ sáng hắn đã thức từ lúc nào nhìn vợ con đang say giấc hắn chép miệng lắc đầu chuyện lá thư hắn vẫn không cho vợ biết vì Hắn vẫn dấu Mẹ và em gái chuyện vợ con của Hắn .

Thu xếp vài bộ quần áo nhét vội vào cái balô cũ ngày nào .. Hắn nhẹ nhàng lách qua cửa ra ngoài ....

Ngày cuối năm đường phố chợt như đông và vui hơn khiến trong lòng Hắn cũng thấy bớt lo lắng một chút .. mãi đến gần xế chiều chiếc xe đò mới từ từ bò vào bến xe thị xã .. Vội vã Hắn bước như chạy về Làng những khung cảnh xa xưa liên tiếp đập vào mắt Hắn ... rồi bao nhiêu ký ức từ đâu trôi về ồ ạt theo những bước chân .... Trước cửa nhà Hắn sao đông người quá .. linh tính báo cho Hắn là có chuyện không lành ... Hắn bước vội vào nhà .. Hắn há hốc mồm .. đôi mắt như mất hồn.. hai chân Hắn như muốn sụm xuống ..

Trên chíếc divang nhỏ kê ở giữa nhà Mẹ hắn - người ta đã phủ lên thân thể bằng tấm vải màu trắng tóat có một nải chuối xanh dằn trên bụng trên đầu là bát cơm trắng và mấy nén nhang đang tỏa khói ...
Hắn đã hiểu : .. gục đầu bên thi thể Mẹ sau một ngày đường ngồi trên xe mệt mỏi cộng với nỗi đau quá bất ngờ..hắn thiếp đi ....

Trong cơn mơ hắn thấy Mẹ hắn đang tươi cười đứng trước một ngôi nhà thật khang trang mà hắn vừa xây xong cho Mẹ .

Nguyễn khánh Chân

More...

Thân phận

By Nguyễn Khánh Chân

Thân phận

 

Anh nhốt em giữa song sắt vô hình

Rồi trói em bắng lời yêu giả dối

Bao nhiêu năm thân ngục tù vô hạn

Một quãng đời  thầm lặng bóng  ma trơi

 

Anh cướp em từ vòng tay kẻ khác

Rồi vụn về  thỏ thẻ những yêu thương

Những hứa lần hẹn lựa nở như hoa

Bao mỹ từ  tuôn ra từ chỗ trống

 

Bao nhiêu năm rồi còn bao nhiều nữa

Hoa đã tàn nụ  sắp chớm  qua xuân

Đêm ngậm ngùi bóng cũ gió mơ trăng

Nghe thân phận gào lên  bất hạnh

More...

Đối mặt

By Nguyễn Khánh Chân

Đối mặt

Trăng khuya chếch bóng vọng đêm trường
Tỉnh mịch liêu phòng lạnh giá hương
Mây gót tha phương ngàn nỗi nhớ
Nguyệt sầu cố quận những chiều thương
Chơi vơi giọt đắng miền quan ngoại
Nhoà nhạt tình yêu đoạn cuối đường
Sáu khắc tàn dư gương đối mặt
Năm canh mòn mỏi có ai tường

Nguyễn Khánh Chân

 

 

Phong trần

Xuân đã đi rồi bỏ lại đây
Bao nhiêu thương nhớ quyện vơi đầy
Mượn câu thơ cũ dư âm lộng
Nhặt cánh mai tàn mộng ước phai
Giọt nắng rong rêu năm tháng đọng
Nỗi lòng dâu bể gió mây bay
Màu hoa sắc lá hôm xưa ấy
Nhuộm giấc phong trần với cỏ cây

 

Hồn Thu

Mây trắng lơ thơ một góc trời
Chiều nay lạnh quá gió đông ơi
Nhớ trên đỉnh nhớ tình đong trọn
Sầu lộng đáy sầu nghĩa đã vơi
Một thuở ái ân còn khắc bóng
Sao câu nguyện ước vội quên lời
Hồn thu lịm giấc rêu phong phủ
Từng chiếc lá vàng lặng lẽ rơi .


Rượu vừa cạn chén lệ tuôn rơi
Câu nói lên môi đã nghẹn lời
Ánh mắt cho ai chiều quyến rũ
Vòng tay chia bóng gió chơi vơi
Giọt đong trên lá hồn thu liệm
Hoa lặng bên thềm dáng hạ ơi
Nắng chợt dần phai màu kỉ niệm
Cung thương khép lại một ven trời

More...

Khúc hát trần gian

By Nguyễn Khánh Chân

alt

More...

Chén rượu mừng

By Nguyễn Khánh Chân

 

Chén rượu mừng

Xuân còn lộng lẫy lắm xuân ơi

Ngào ngạt hương bay khắp cả trời

E ấp cười duyên viền khoé mắt

Thẹn thùa cắn nụ  mọng bờ môi

Ngàn hoa khoe cánh  hồng lên má

Một tiếng yêu ai muốn ngỏ lời

Xuân ghé vào đây thêm chút nữa

Cùng ta nâng chén rượu men đời .

More...

Xuân Hoa và Em

By Nguyễn Khánh Chân

 

Xuân Hoa và Em


Nhớ em như nhớ một loài hoa

Xuân gợi trong lòng bao thiết tha

Bâng khuâng  níu bóng ngày xưa ấy

Ôm giấc đêm xuân mộng  nhạt nhoà


Xuân của ngày nào vẫn thướt tha

Áo tà duyên dáng gót trăm hoa

Hây hây sắc thắm lên màu má

Giữa chốn nhân gian  mãi ngọc ngà


Nụ hồng em  chớm  nở  vào xuân

Gót ngọc xôn xao nẻo bụi trần

Hương  ngây trong gió hoa say nắng

Xao xuyến ngập hồn khách thế gian


Ngàn hoa e thẹn  đón hương xuân

Sắc thắm khoe nhau chút ngại ngần

Gió lay nhè nhẹ tà xuân mới

Nắng chợt say màu  trước ánh xuân



......


Xuân ở lại đây thêm chút nữa

Cho Hoa thêm sắc được dăm lần

Cho  Em  thoả mộng  tình xuân nữ

Một chén rượu nồng xin kính dâng .


Dòng đời ai đếm bao nhiêu xuân

Xuân đến xuân đi được mấy lần

Xuân hỡi xuân ơi đừng ngại nhé

Người người vẫn đợi vẫn mong xuân .


More...

Xuân đã về rồi ...Mẹ ở đâu ?

By Nguyễn Khánh Chân

 

Xuân đã đến rồi .. Mẹ ở đâu ?
 
Xuân đã về rồi Mẹ biết không ?
Cội mai trứơc cửa đã đơm bông
Bụi trầu đâm tược chồi xanh lá
Chậu sứ đong đưa giữa nắng hồng
 
Xuân đã về rồi Mẹ  biết không ?
Có nghe trong gió thoảng bay nồng
Mùi trầm ngây ngất hương nhang tỏa
Mấy chậu tắc vàng Mẹ vẫn mong
 
Khi xưa xuân đến con thường hỏi
Mẹ thích hoa gì  đón tết sang
Nheo nheo ánh mắt thầm khẽ nói
Mẹ thích tắc vàng lá thật xanh
 
....
Xuân đã đến rồi ..Mẹ ở đâu ?
Chậu tắc hôm xưa lá úa màu
Như chia nỗi nhớ cùng năm tháng
Xuân vẫn còn đây .. Mẹ chốn nao ...

 

 

More...